Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

Bài Thơ Thay Lời Tựa




Hành Trình

Áo vắt vai ta bước vào đất chữ
Giữa mang mang ngơ ngác biết gì đâu
Có vệt sáng đến từ thiên thể lạ
Dắt ta đi về phía những tinh cầu

Đường dài lắm có khi dường mệt lả
Qua dốc truông sa thạch chắn lối đi
Nẻo gian nan sương mù giăng lớp lớp
Vẳng lời khuyên... xem nhẹ chẳng sợ gì

Phải mấy năm đến được vùng bằng phẳng
Trăng treo nghiêng trải lụa một nhánh sông
In đáy nước khoảng trời mây xanh ngát
Ta bày ra bút mực thảo đôi dòng

Những ý tưởng hóa thân thành con chữ
Điệu vần nâng thi vị một tầm cao
Kết từng mảng rách lành đường đời gặp
Tẩm hương hoa thêm chút mật ngọt ngào

Cuộn tròn hết cất vô gùi tiếp bước
Đã rất gần sẽ đến cõi mê mê
Biết vách núi khắc bức tranh tuyệt đẹp
Ta dừng chân chặng cuối viễn du hề !

NhàQuê Mar 03, 2010

Chiều Dọc

Chiều Dọc
  
 
Tạ ơn Đất Nước Con Người
Cưu mang hơn nửa phần đời trước đây
Thiêng Liêng ơn thọ cao dầy
Ban nguồn Phước Lộc đường mây công bằng
Tạ ơn mở gút khó khăn
Gặp khi khốn quẩn trở trăn tưởng là

Đội ơn Má, Đội ơn Ba
Từ không đến có bước ra cuộc trần
Giữa bao gian khổ vô ngần
Vì con chưa được một lần sướng vui
Ơn thành bài học vun bồi
Noi theo vết tích dựng đời cháu con
Ca dao cao ngợi Thái Sơn
Dòng linh thủy mãi trong nguồn chảy ra
Trong tâm hơn thế nữa là
Trời cao biển rộng không hoa nào bằng
Nguyện cầu nơi cõi vĩnh hằng
Hưởng điều Phước Đức Hồng Ân Phật Trời

Cám ơn làng xóm xa xôi
Cùng chia ấm lạnh ngọt bùi thôn lân
Hàm ân Nội Ngoại xa gần
Giao cành gia phả mát sân họ hàng
Có dù chưa bậc cao sang
Lòng nhân hai phía rỡ ràng gần xa
Chốn buồn xứ khổ kinh qua
Hướng về nguồn cội nhìn ra giống giòng
Mang ơn uống nước cùng sông
Cùng vươn thành nhánh thành bông trái oằn

Cám ơn bằng hữu ân nhân
Hằng tâm hằng sản bao lần vươn tay
Vin vào leo bậc cung mây
Cám ơn kiến thức cô thầy rót cho
Mắn may được độ qua đò
Não phèn gột rửa nghĩa trò nào quên
Giữa đời những lúc chông chênh
Dù lời khuyên nhỏ giúp nên chuyện lành
Thâm ân nghĩa cữ hùng anh
Một thời lửa đạn tử sanh coi thường
Cảm ơn nghệ thuật văn chương
Ngàn muôn góc độ dẫn đường thăng hoa
Cám ơn bao thế kỷ qua
Phát minh phát kiến bước xa dặm ngàn
Hàm ân thụ hưởng ngày càng
Đổi thay cuộc sống nhẹ nhàng hơn thêm

Có đi khắp cõi nào quên
Ngôi nhà lợp lá trên nền đất thô
Liếp phên trống trải cơ hồ
Ngó ra thấy cả tiền đồ hiển nhiên
Diệu kỳ đãi ngộ người hiền
Qua cơn binh lửa triền miên tháng ngày
Chị anh em gái em trai
Đã không mất mát không ai chuyện gì
Phải chăng ơn đức tu trì
Bàn tay mầu nhiệm Từ Bi độ đời
Nay từ nơi cõi xa xôi
Nhớ về huyết thống nhớ hồi lao đao
Trên nhường dưới nhịn cùng nhau
Tôn ti gìn giữ máu đào luôn tươi
Tạ ơn từ đó nên người
Làm cây đứng thẳng giữa đời nhiễu nhương
Trái hoa chung một cây vườn
Đệ Huynh Tỷ Muội tình thương chan hòa
Ơn tình Thủ Túc đậm đà
Hành trang có được chăng là hy sinh

Sướng vui biết mấy gia đình
Cháu con dâu rể giữ gìn kỷ cương
Thẳng ngay gầy dựng đời thường
Cánh chim di trú tìm đường hướng bay
Tặng niềm kiêu hãnh quý thay
Giấc mơ tiếp nối lâu nay tưởng chừng
Tuổi già chi xiết vui mừng
Ngồi nghe danh xướng tưng bừng mũ tung
Trì kiên vượt dốc điệp trùng
Hãnh diện thay chẳng vướng vòng chê bay
Đến đây như kẻ trắng tay
Đã không mong ngóng của ai tế bần
Nay còn giúp đỡ người thân
Bạn bè hoạn nạn đang cần xoa đau
Đã không tự ỷ làm cao
Noi đường lương thiện đã bao nhiêu đời

Ơn mang sâu nặng một người
Đưa tay nâng đỡ sắp rơi giữa đường
Nguyện lòng ghi tạc cốt xương
Môn đăng hộ đối chẳng thường so đo
Ơn ngang thầy độ qua đò
Cảm hoài nghĩa cữ giúp cho lúc cần
Nói sao hết được lòng nhân
Và bàn tay nghĩa bao lần về sau
Gặp thời biển hóa nương dâu
Nay thân ly xứ hằng cầu nguyện cho
Viễn du miền chẳng âu lo
Vì chưng nhân đức thành pho sách dày

Con đường đi đến hôm nay
Nhờ công vun vén bàn tay tuyệt vời
Thủy chung chung thủy một đời
Không màng vách lá tiếng cười thị phi
Sang giàu công hạnh dung nghi
Gặp Trần Minh.... gã Trương Chi khác nào
Tiểu Thơ thang vợi vời cao
Bằng lòng bước xuống gởi trao duyên tình
Bằng lòng chấp nhận bấp bênh
Như bao thiếu phụ thời chinh chiến dài
Kê vai gánh cuộc trần ai
Gánh nhà tan gánh năm dài biển dâu
Xa quê canh cánh niềm đau
Lạc quan làm tựa vượt bao đoạn trường
Bằng lòng chấp nhận quê hương
Lạ từ ngôn ngữ phố phường cỏ cây
Chung bàn tay gắng dựng gầy
Nhìn đàn con cháu mà khuây khỏa lòng
Nghĩ về có có không không
Trắng tay mấy lượt lớn ròng chơ vơ

Một hôm trong cuộc tình cờ
Cuối đời lại lạc vào thơ lúc nào
Trầm dòng sông ý thanh tao
Gió thanh ngôn ngữ vá hao hư đời
Lá hoa thượng uyển rong chơi
Vườn riêng thắm sắc rạng ngời lưu ly

Thông thường trước cuộc hành di
Ngoái nhìn khắp lượt những gì đã qua
Nghĩ rằng đời chẳng do ta
Bàn tay xếp đặt từ Tòa Thượng Thiên
Làm xong trọn vẹn lịnh truyền
Lên tàu về lại nơi miền xa xưa

NhàQuê 2011


Khởi Viết Nhân Ngày Lễ TẠ ƠN 2011

Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010

Phần 2: Thơ




Tuyển Tập Thơ Văn HÀNH HƯƠNG





Phần 2


 Thơ





Trong Tuyển Tập Thơ Văn HÀNH HƯƠNG Của NhàQuê



NỘI DUNG TUYỂN TẬP


Phần 1: Mở Đầu

- Chiều Dọc -

- Bài Thơ Thay Lời Tựa -


Phần 2: Thơ


Phần 3: Tùy Bút

- Những "con đường xưa Em đi" -


Phần 4: Đoản Văn

- Những "ngôi trường xưa Em học" -


Phần 5: Bài Kết

- Hát Bài Tạm Biệt -



Bài Tám Chữ

Biết bao lúc áo vá quàng chân chạy
Mệt nhoài thân theo dòng chảy cuộc đời
Huống hồ gì bây giờ leo dốc ngược
Trên khoảng đường về thuở tuổi đôi mươi

Không oán trách số phần nhiều lận đận
Lòng thản nhiên chấp nhận cuộc hành trình
Qua đồng bằng non cao xuyên biển rộng
Trước mặt đâu ngờ dòng suối đẹp xinh

Ta gọi nhé rằng đây là dòng suối
Nước trong xanh rười rượi mát ru hồn
Lên tiếng hát miên man thơ kết điệu
Thèm ngâm mình mãi mãi suối nghe hôn

Nếu dựng lều hay gối đầu phiến đá
Ta dừng chân phủi sạch bụi đường dài
Dẫu trăng sáng ... dù sao đêm cũng đủ
Suối trần nầy ...đã đến một thiên thai

Có ai đó một ngày nào suối cạn
Thấy trong lòng vết tích cuộc tình xa
Khoảng vắng lặng hình như còn cảm được
Nốt nhạc trầm vậy đó … giấc mơ hoa

NhàQuê 10-04-09

Sợi Tóc Vô Tình

Có sợi tóc vô tình còn để lại
Với lược gương em chải lúc giã từ
Khung kiếng thủy thời gian mờ góc cạnh
Sao lún cười sót đó vẫn y như

Căn nhà cũ giờ đây thành dĩ vãng
Đồ đạc xưa năm tháng những hư hao
Dâu biển cuốn trôi theo dòng lận đận
Vết chim quyên hút dấu biệt phương nào

Khu vườn vắng xơ rơ vài ba nụ
Lần bước trong nghe nhói khóm ưu phiền
Rào mỏng mảnh đang rưng buồn bật khóc
Người tưởng chừng đã vuột mất viễn miên

Nắng ban mai soi dấu giày người cũ
Mới đêm qua cúi niệm chuyến hành hương
Sợi tóc bạc vô tình còn để lại
Cọng ngày xưa giờ ấm lạnh hà phương

NhàQuê Feb 20, 2009